Sinh Mệnh Cứng Cỏi
Số tôi từ nhỏ đã rất khó ch e c. Năm nă5/ m tu/ i, bà nội l/ ừa tôi cầ/ m pháo hoa, muốn n/ ổ n/ á/t một bàn t/ ay của tôi để lấy giấy chứng nhận kh uyết t/ ật, từ đó có suất đẻ thêm cháu trai. Tôi xoay tay né/ m quả pháo vào trong áo bà, bà lên cơn đau ti/ m ngay tại chỗ, suýt thì không qua khỏi. Lên tiểu học, bố mua cho tôi ba gói bả/ o hi/ ểm nhân thọ. Nhà ch/ áy ba lần, lần nào cũng là hàng xóm cứ/ u tôi ra. Sau đó là đu/ ối nư/ ớc, ta/ i n/ ạn xe cộ, đi ện gi/ ật… Khó khăn lắm mới lết được đến cấp ba, có kẻ nhắm trúng th/ ậ/ n của tôi, đề nghị m/ ua với giá năm trăm nghìn tệ, bố mẹ giấu tôi đồng ý. Ngày phẫu thuật, một đôi vợ chồng xông vào phòng m/ ổ, gào lớn: “Đứa nào dám động vào một sợi tóc của con gái ta, ta sẽ không tha cho nó.” Trong lúc ý thức mơ hồ, tôi thấy một quý bà vừa khóc vừa chạy về phía mình. “Xin lỗi con, mẹ đến muộn mất rồi.”
Bình Luận (0)