Ngôi Mộ Không Tên
Năm thứ ba sau khi chia tay, tôi và Triệu Văn Triệt tình cờ gặp lại nhau ở nhà tang lễ. Tôi thân cô thế cô, ôm trong lòng hũ tro cốt của cha, còn anh ta tay dắt một đứa trẻ, bên cạnh là cô bạn thanh mai trúc mã. Chúng tôi chào hỏi nhau đầy lịch sự nhưng xa cách. Lúc quay lưng bước đi, anh ta chợt buông một câu: “Tống Thanh Ninh, em hình như thay đổi rồi.” Tôi mỉm cười, không ngoảnh đầu lại. Chỉ siết chặt hai tấm thẻ đánh số mộ địa trong tay.
Bình Luận (0)