Món Nợ Của Hắc Báo
Con chó công vụ đã nghỉ hưu của tôi bị đứa cháu trai s6/ áu tu/ i nhét một quả lôi vương tự chế vào ngư/ ời. Một tiếng “đoàng” vang lên, Hắc Báo bị nk/ ổ đến mức ruộ/ t g/ an đ/ ứt đoạn, má0 tư/ ơi bắ/ n đầy lên bàn tiệc đêm giao thừa. Tôi phát điên đòi đứa cháu phải đ/ ền mạ/ ng, nhưng cả nhà lại chỉ thẳng vào mũi tôi mà mắ/ ng: “Lâm Uyển, cô có phải là cầm thú không? Đây chỉ là một con ch/ ó, Tráng Tráng mới là đích tôn duy nhất của nhà này!” Tôi uất ức đến mức thổ huyết mà chec trong tr/ ầm z. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại đúng ngày ba mươi Tết. Nhìn đứa cháu đang cầm bật lửa lén lút tiến lại gần chuồng ch/ ó, tôi cười lạnh, khóa chặt Hắc Báo vào trong xe rồi lái đi. Mười phút sau, trong sân lại vang lên một tiếng n/ ổ kinh thiên động địa. Lần này, thứ thị/ t ná/ t xư/ ng tan không còn là con ch/ ó của tôi nữa.
Bình Luận (0)