Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Và con trai ông ta, Lý Vĩ.

Trên mặt Lý Kiến Quân, từng nếp nhăn đều căng đầy phẫn nộ. Vừa thấy tôi, ông ta giơ tay định tát.

Tôi đã đề phòng, nghiêng người tránh, nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh băng:

“Cậu cả, muốn đánh người à? Hành lang khách sạn có camera đấy.”

Tay Lý Kiến Quân khựng giữa không trung, tức đến run người:

“Đồ súc sinh! Mày còn biết tao là cậu cả của mày à? Mày tống mẹ mày vào đó rồi, vừa ý chưa?”

Bên cạnh ông ta, Lý Vĩ – cái người mà mẹ tôi nói “đang chờ tiền mua nhà” – thì dựa lưng vào khung cửa, khoanh tay, vẻ mặt cà lơ phất phơ, giọng châm chọc:

“Kiều Tân Nguyệt, ghê nhỉ. Giờ lông cánh cứng rồi đúng không? Có mỗi tám triệu tệ thôi mà làm quá lên thế. Làm như hai nhà thành kẻ thù không đội trời chung. Mẹ tôi nói rồi, coi như cô hiếu kính bà nội đi, mẹ cô thay cô đưa tiền.”

Tôi tức đến bật cười.

“Hiếu kính? Bà nội tôi mất lâu rồi. Với lại, mẹ tôi trộm tiền của tôi để mua nhà cho anh, đến miệng anh lại thành tôi hiếu kính bà nội? Lý Vĩ, anh còn biết xấu hổ không?”

“Xấu hổ cái gì? Mẹ cô là cô ruột tôi, bà ấy muốn cho tôi tiền thì cô quản được à? Với lại, cô chỉ là con gái, giữ nhiều tiền thế làm gì? Sớm muộn cũng gả ra ngoài. Tôi mới là độc đinh nhà họ Lý, tôi mua nhà cưới vợ là để nối dõi tông đường! Mẹ cô làm thế là vì đại cục!”

Hắn nói hùng hồn như thể mình là trung tâm của vũ trụ.

Tôi nhìn gương mặt bóng nhẫy vì đắc ý của hắn, bỗng hiểu ra.

Sự thiên vị và ngu muội của mẹ tôi, chính là bị cái gia đình vô lại này nuôi lớn.

Trong mắt họ, tôi kiếm bao nhiêu tiền cũng là người ngoài. Chỉ có Lý Vĩ mới là “cục vàng” đáng được cung phụng.

“Nói xong chưa?” Tôi lạnh lùng hỏi.

“Hả?” Hắn sững lại.

“Nói xong thì cút.” Tôi chỉ về phía thang máy. “Đừng đứng đây làm bẩn không khí. Muốn tôi rút đơn? Chờ mặt trời mọc đằng tây đi.”

“Mày!” Mặt Lý Vĩ đỏ bừng như gan heo. Hắn bước lên một bước, nghiến răng:

“Kiều Tân Nguyệt, đừng có không biết điều! Tao nói cho mày biết, mau đi rút đơn, giải quyết chuyện tiền nong cho xong! Không thì tao cho mày khỏi sống nổi ở thành phố A!”

“Ồ? Vậy à?” Tôi nhướn mày. “Tôi chờ.”

Nói xong, tôi đóng sầm cửa, chặn đứng toàn bộ tiếng chửi rủa và đe dọa ngoài kia.

Dựa lưng vào cửa, tôi hít sâu.

Tôi từng nghĩ, mẹ trộm tám triệu tệ đã là đáy vực cuộc đời tôi.

Không ngờ, đó mới chỉ là mở màn.

Vở kịch này kéo theo, không chỉ là tám triệu tệ.

Tôi lấy điện thoại, mở một thư mục được mã hóa.

Bên trong là toàn bộ ghi chép mấy năm qua mẹ “mượn” tiền tôi. Từng khoản đều ghi rõ ngày tháng và lý do bà bịa ra khi ấy.

Từ việc mua điện thoại mới cho Lý Vĩ, đến sửa sang nhà cửa cho cậu cả.

Cộng lại, cũng gần một triệu tệ.

Trước đây tôi luôn nghĩ là tiền nhỏ, bà là bề trên, tôi không tiện từ chối.

Giờ nhìn lại, chính sự dung túng của tôi đã nuôi lớn lòng tham của họ, để rồi dẫn tới thảm họa tám triệu tệ hôm nay.

Tôi nhìn những con số ấy, một ý nghĩ ngày càng rõ ràng.

Chuyện này không thể kết thúc như vậy.

Không chỉ tám triệu tệ.

Từng đồng mẹ tôi lấy từ tôi suốt những năm qua, tôi sẽ đòi lại. Cả gốc lẫn lãi.

4.

Tôi thuê luật sư giỏi nhất thành phố A, họ Vương.

Luật sư Vương nghe xong toàn bộ câu chuyện của tôi, xem kỹ tất cả chứng cứ tôi chuẩn bị, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên.

“Cô Kiều, tình huống phức tạp hơn cô nghĩ, nhưng cũng có lợi hơn cô tưởng. Hành vi của mẹ cô đã cấu thành tội trộm cắp, đây là vụ án hình sự. Còn anh họ cô, Lý Vĩ, biết rõ số tiền đó là do phạm pháp mà có nhưng vẫn nhận và dùng để mua nhà, thì cấu thành tội che giấu, tiêu thụ tài sản do phạm tội mà có. Cũng là tội hình sự.”

Tim tôi khẽ trầm xuống, rồi ngay sau đó dâng lên một luồng khoái cảm lạnh lẽo.

“Vậy tức là, tôi không chỉ kiện mẹ tôi, mà còn có thể kiện cả Lý Vĩ?”

“Đúng vậy.” Luật sư Vương gật đầu. “Ngoài ra, gần một triệu tệ trước đây cô ‘cho mượn’, nếu cô có thể chứng minh số tiền đó thực chất đều chảy về phía gia đình cậu cả, và được đưa ra trong tình trạng cô bị lừa dối hoặc bị ép buộc về mặt đạo đức, chúng ta có thể khởi kiện dân sự để đòi lại.”

Đầu óc tôi bừng sáng.

“Tôi hiểu rồi. Luật sư Vương, vậy làm phiền anh. Vụ án hình sự kèm dân sự, tôi muốn kiện tất cả bọn họ. Không chỉ để họ chịu trách nhiệm trước pháp luật, mà còn phải trả lại tôi từng đồng, không thiếu một xu.”

“Không thành vấn đề.” Ánh mắt anh ta thoáng qua tia tán thưởng. “Tôi sẽ lập tức chuẩn bị tài liệu bổ sung gửi cho cảnh sát và tòa án.”

Có luật sư chuyên nghiệp đứng sau, lòng tôi ổn định hẳn.

Những ngày sau đó, tôi cắt đứt hoàn toàn liên lạc với cái gọi là “người nhà”, toàn tâm phối hợp cùng luật sư Vương thu thập chứng cứ.

Còn bên phía Chu Tử Ngang, anh ta tìm đến tôi.