CHƯƠNG 1 :
Hóa ra chúng nó hưởng hết mọi thứ, không có tiền thì đến vặt lông cừu của chúng tôi? Chúng nó được sống sung sướng, đến lúc không có tiền lại bắt chúng tôi chịu khổ để gánh vác? Lão thái bà còn “tận tình” khuyên nhủ trong điện thoại: “Văn Cường, con không phải vừa mua căn nhà ba phòng ngủ một phòng khách làm phòng cưới cho con trai sao? Các con ở chung với hai vợ chồng trẻ là đủ rồi, còn có thể giúp chúng nấu ăn, chăm sóc cuộc sống.
Bây giờ giới trẻ làm gì biết nấu ăn, như vậy con dâu chắc chắn sẽ hài lòng hơn với mẹ chồng là con, các con cũng có thể gần gũi hơn.
” Ngay sau đó, giọng Diệu Tổ cũng truyền đến: “Bác cả, đây là chuyện đại sự cả đời của cháu! Xin bác giúp đỡ cháu đi.
Cháu thề với trời là chỉ mượn ở tạm thôi, hôn sự xong xuôi chắc chắn sẽ dọn ra ngoài, nếu không trời đánh năm sấm sét!” Em chồng, người bình thường chẳng bao giờ kiên nhẫn với chồng tôi, cũng phải nói lời mềm mỏng: “Anh cả, chúng ta là người một nhà, gặp khó khăn phải giúp đỡ lẫn nhau.
Chỉ là mượn nhà tạm thôi, thật sự không được thì mỗi tháng em trả anh hai ngàn tiền thuê nhà, anh giúp chúng em đi.
Đây thật sự là việc lớn của Diệu Tổ, sau này không có việc gì đặc biệt quan trọng, chúng em tuyệt đối không làm phiền anh nữa!” Mục đích của cả gia đình họ rất rõ ràng, hôm nay phải bằng mọi cách chiếm được căn nhà.
Vợ chồng tôi trong lòng hiểu rõ, lần này tuyệt đối không được nhượng bộ.
Nếu hôm nay đồng ý, đừng nói hai ngàn tiền thuê nhà, đến lúc đó tiền điện nước cũng là chúng tôi phải trả.
Chưa biết chừng họ còn giở trò gì khác để ở lì không chịu đi.
Cuối cùng còn tìm cách đổi chủ sở hữu căn nhà thành của họ! Nhưng chồng tôi nhất thời cũng không nghĩ ra cách hay, đành nói lảng: “Mẹ, mẹ cứ để chúng con suy nghĩ một chút, bây giờ chuyện nhà cửa con không quyết định được, phải đợi con dâu về mới được.
” Lão thái bà lập tức đổi sắc mặt, nghiêm giọng chất vấn: “Mày tự mua nhà mà mày không làm chủ được sao? Lừa ai đấy! Tao thấy mày không muốn cho, đồ bạch nhãn lang, không nhớ ơn nuôi dưỡng!” Tôi không nhịn được nhận lời: “Các người mà còn ép nữa, thì chúng tôi sẽ thật sự không còn tình nghĩa gì nữa đâu!” Em chồng chắc là biết bây giờ không còn quyền chủ động, lại xuống giọng: “Chị dâu, hai người cứ suy nghĩ kỹ đi, cầu xin hai người nhất định phải giúp chúng em, hôn sự của Diệu Tổ không thể chậm trễ được!” Cúp điện thoại, chúng tôi càng thêm kiên định với chiến lược.
Bất kể họ làm ầm ĩ thế nào, cứ đợi con dâu về làm chủ! Mấy ngày sau, vợ chồng tôi vẫn đi làm quán ăn như thường lệ.
Bên phía lão thái bà cứ cách vài hôm lại gọi điện giục chuyện nhà cửa.
Chúng tôi đều thoái thác qua loa.
Số lần nhiều lên, giọng điệu của họ ngày càng tệ đi.
Quả nhiên là nhớ ăn không nhớ đòn, cái đau bị con dâu dạy dỗ mấy hôm trước dường như đã quên từ lâu.
Sau đó lão thái bà dứt khoát buông lời đe dọa: “Nếu không nhường nhà của chúng mày ra, tao sẽ ngày ngày đến quán làm ầm lên, để khách hàng đều thấy rõ bộ mặt bạch nhãn lang của chúng mày! Đến cả người nhà chút việc cỏn con cũng không giúp! Lúc đó xem chúng mày còn làm ăn buôn bán kiểu gì!” Đe dọa xong, lại bắt đầu bài ca than khổ cũ rích.
Lặp đi lặp lại rằng năm xưa nếu không có bà ta, chồng tôi đã chếc đói rồi.
Những lời cũ rích như chiếc quần bông của bà lão, lớp này chồng lớp khác, nói mãi không dứt.
Cuối cùng cũng đợi được con dâu và con trai đi du lịch bằng ô tô về.
Vừa nhìn thấy con dâu bước vào cửa, vợ chồng tôi lập tức rơm rớm nước mắt.
Người làm chủ gia đình đã trở về rồi! Không cần phải sợ lời đe dọa của họ nữa! Chúng tôi vội vàng kể hết mọi chuyện lão thái bà và em chồng đòi mượn nhà cho con bé nghe.
— Chương 6 Con dâu lập tức vỗ bàn quyết định: “Bố mẹ yên tâm, chuyện này giao cho con! Hai người cứ vào bếp làm đồ ăn đi, ba người anh của con đều đói lả rồi, họ bảo lần trước ăn cơm mẹ nấu, ngon đến mức mấy ngày liền nằm mơ cũng nhớ.
Đáng lẽ kết thúc chuyến du lịch là phải về quê, nhưng họ cố tình ở lại để được ăn một bữa cho đã thèm đấy!” Tôi vỗ tay cái bốp, kéo chồng chui ngay vào bếp.
Trong lòng thầm nghĩ, phải đãi các vị tráng sĩ này một bữa thật thịnh soạn.
Ít nhất cũng phải nấu năm nồi cơm điện, cho họ ăn thật đã đời.
Đến khi chúng tôi bưng hai mươi món ăn lên bàn, con dâu đã cùng ba người anh trai bàn bạc xong xuôi cách đối phó với gia đình em chồng.
Anh Cả mở lời trước: “Anh quen một thám tử tư, có người quen ở Hàng Châu, lúc đó anh sẽ đi cùng để điều tra Phùng Lệ Lệ.
” “Trước hết, phải bắt được bằng chứng ngoại tình của cô ta, đó chính là bước đột phá.
” Cả ba người đều nhất trí rằng, muốn đòi lại 75 vạn tệ đó, chỉ dựa vào thư từ luật sư hay kiện tụng là không đủ.
Quy trình vừa dài lại dễ bị cò cưa, cần phải kết hợp những bằng chứng đã tìm thấy trước đó để song kiếm hợp bích.
Anh Ba cũng bổ sung: “Tôi cũng nhờ người đi điều tra chuyện Lưu Văn Hoa thăng chức, xem có đào ra thêm manh mối nào không.
” Vợ chồng tôi thấy vậy, cười nói: “Ba vị Chiến binh Bát Đồ Lỗ mau ăn đi, không đủ thì còn nữa!” Ngày hôm đó, họ ăn uống vui vẻ, hai mươi món ăn kèm năm bát cơm, bị quét sạch không còn một hạt.
Không lâu sau, tin tốt đã đến.
Các anh trai của con dâu không chỉ chụp được ảnh em dâu (Lệ Lệ) ngoại tình.
Mà còn tìm được vị lãnh đạo công ty đã giúp em chồng thăng chức.
Thám tử tư điều tra phát hiện, vị lãnh đạo này vốn dĩ đã không sạch sẽ, có rất nhiều chuyện làm ăn bẩn thỉu, chỉ cần tố cáo là chắc chắn sẽ bị điều tra.